Chap 5
Thế rồi ngay hôm sau lại đến lớp, lại thêm mấy đứa trong lớpnữa có người yêu, nghe bọn nó kể chuyện mà thấy chạnh lòng .
Một khi phong trào đã lên cao thì đứa nào đứa nấy nó đua nhau, nào tặng quà nào đi xem phim...Mình thế này có thua gì bon nó đâu mà chẳng có ai. Lại suốt ngày bị tụi nó khích đểu. Không mình cũng phải tìm 1 đứa cho bằng bạn cho bằng bè, h nghĩ lại lý do hồi đó ngố khôngthể tả được.
Nhưng thế lại phá nguyên tắc sống của mình rồi. Mình từng cười vào mũi bọn nó vì cái tình yên trẻ con đó mà. Người yêu ơi,em ở đâu mà để anh đi tìm mãi thế!
Tiết GDCD, đứa nào đứa nấy cúi gằm mặt xuống bàn, cô giảng bài rất hăng say, thật là không khí của 1 lớp học nghiêm túc, không 1 tiếng rì rầm nói chuyện,đứa nào làm việc đứa nầy. Vài đứa ngẩng đầu lên nghe giảng thì thấy đôi mặt hài lòng của cô. Lớp lý thì nổi tiếng ngoan rồi, thầy cô nào chả hài lòng. Sự thậtlại thật là phũ phàng, chứ suốt năm 12 ngoài 3tiết toán lý hóa những môn khác có đứa nào học đâu, đứa nào ngồi học thì bịgọi là dở hâm, bọn nó đưa đề đại học toán lý hóa ra ngồi giải hết.
Quay sang thằng bạn ngồi cạnh,thấy nó đang nhắn tin, ơ cái thằng này có bao giờ ngồi ngắn tin trong lớp đâu, vừa ngồi đọc tin nhắn lại cười cười nữa chứ. Tội nghiệp bạn tôi, chắc tại học nhiều quá suy nhược đây mà, thần kinh ra rồi hay sao ấy. Đưa tay lên xoa trán nó, làm ra vẻ quan tâm:
_ "Không phải ốm hay sốt nhỉ?"
_ "Mày nói gì cơ?"
_ "Mày bị điên không đây, sao cứnhìn vào điện thoại rồi lâu lâulạicười 1 mình thế, thiếu vitamin à để tao đi mua cho vài lọ về dùngdần."
_ "Không tao không điên, đang cưa em T bên lớp 11Cx, gần đổ rồi, he he"
Không thể tin được, cái thằng bạn mình, cái thằng bẩn bựa, thằng mà 3 năm nay ngồi học với mình, suốt ngày chửi nhau với nó ĐÃ...CÓ...NGƯỜI...YÊU . Tôi bàng hoàng không thể chấp nhận cái sự thật đau đớn này. Tôi hỏi nó dồn dập:
_ "Sao? mày với nó lâu chưa, sao không nói gì với tao."
_ "Ơ cái thằng này kì, mày là mẹ tao hay sao mà tao phải báo cáovới mày, cũng lâu rồi, tại dạo nàymày cứ cắm đầu vào mấy quyên sách nâng cao có khinào khi nào mở lời đâu mà tao kể được."
_ "Làm sao mà mày tia được emnó thế!" Tôi vờ hỏi.
_ "Tao đã bảo rồi, nhưng giờ tậpthể dục hay chào cờ thì mày đeocái kính vào, đã cận choẹt mắt rađó rồi con không đeo kính hỏi khi nào mà thấy được gái."
_ "Tao không thích đeo kính!"
Thằng bạn nhìn lại, tia một ánh mắt dò xét:
_ "Mà này mày có phải là gay không vậy?Nhìn thì không giốngsao chả bao giờ mày nói chuyện gái gú gì."
Thụi ngay 1 đấm vào lưng nó, ôinỗi đau đơn này làm sao rửa được đây. Ngẩng cao đầu, sửa lại cái áo, vuốt tóc 1 cái, nhìn thẳng vào mặt thằng bạn quát:
_ "Nội trong vòng 1 tháng nữa nếu tao không có người yêu taomời cả tổ KFC, ăn chán về."
_ "Suy nghĩ kĩ chưa đấy!"
_ "Không phải khích tao, ý tao đãquyết, đừng cản tao, vô ích thôi."
_ "Nếu mày mà làm được thì cả cái tổ cung cấp kinh phí cho maytán đổ em nó, không thiếu 1 xu".
Khói nóng bay bớt, đầu sáng ra mới thấy đã quá muộn rồi, lời nói như kim tên, đã phóng ra rồithì sao mà chạy theo rút lại cho kịp. Mình lỡ dại rồi, tán ai bây giờ.
Và ngay khi ấy trong đầu lóe lên1 tia sáng về cô bé xinh nhưbúpbê mà mình đã gặp buổi sáng hôm nào Chap 6
Làm sao để tìm được em trong cái trường này bây giờ, không lẽđi từng lớp dò hỏi sao. Trong trí nhớ của tôi em hiện lên là 1 cô gái có đôi mắt hút hồn, đôi mắt chớp chớp nhìn tôi trong giây lát, khuôn mặt xinh như baby, dễthương không thể tả nổi, em mặc chiếc áo khoác mỏng bên ngoài áo trắng đồng phục. Nói vậy thôi chứ tôi khôngthể nhớ rõ em như thế nào nữa,chỉ tình cờ gặp em khi em đến lớp tôi và nhờ tôi gọi hộ thằng bí thư lớp. Chỉ có điều lạ là dù tôi cằn nhằn khi nghe tiếng em gọi nhưng khi thấy tôi em vẫn mỉm cười và không 1 chút oán trách. Tôi không rõ em có như tôi miêu tả không nữa, vì lúc đó nửa tỉnh nửa mơ, chỉ có điều emđể lại trong tôi 1 ấn tượng khá sâu sắc. Không biết diễn tả làm sao, có lẽ đó là những rung động nhất thời của 1 thằng con trai khi nhìn thấy gái đẹp. Và tôiquyết định rất nhanh chóng, tôi phải tìm bằng được em...
.........
.........
Tối thứ 7, đang ngồi vẩn vơ nửa học nửa muốn nghỉ, những cơn gió lạnh đầu mùa rít từng cơn bên ngoài phòng. Khi người ta cảm thấy lạnh thì người ta rất muốn có 1 cảm giác che chở ấmáp. Có lẽ vì vậy mà người ta nói răng mùa đông là mùa của yêu thương. Khi mà người ta muốn 1 cái xiết tay , 1 cái ôm thật chặt để khỏa lấp đi nỗi cô đơn trống vắng trong lòng. Và tôi bắt đầu thấy nhớ về "baby" gọi em như thế cũng được, nghe dễthương.Không biết lúc này em đang làm gì nhỉ, chỉ mong đầu tuần đến thật nhanh để tôi có thể đi tìm em, cho dù em là ai đinữa, hi vọng rằng tôi sẽ nhận rađược em.
Đang mải thả hồn lên mây thì chợt nhận ra có tin nhắn, đó là tin nhắn của "kẹo mút":
_ "Anh ngốc ơi, bật tv coi chương trình hoa hậu trái đất kìa"
_ "A, sao em không nhắn sớm hớn, chương trình gì chứ hoa hậu thì làm sao làm sao mà bỏ qua được?" Nhắn thế chắc nỏ chửi mình là háo sắc cho coi.
_ "Ơ, anh thích xem hoa hậu đếnthế cơ à?
_ "Em hỏi thừa thế, con trai mà không thích thì hỏi có bình thường không."
_ "Vậy thì chưa đến phần thi áo tắm đâu, em biết bọn con trai các anh chúa thích cái phần này!"
_ "Anh bật TV rồi, vừa may, hehe"
_ "Thế tối nay anh không học à?"
_ "Thứ 7 mà, với lại anh ưu tiên hoa hậu trước, học sau"
_ "Ôi trời, đúng là cái đồ.."
_ "Cái đồ gì ?"
_ "Thôi, không thèm nói chuyện với anh nữa"
Được như 30p sau thì lại thấy tinnhắn:
_ Hu Hu, anh ngốc ơi, mẹ em không cho xem nữa, lại đến phần top 5 nữa chứ?
_ Trời, sao còn chút xíu nữa mà không cho xem?
_ Mẹ em bắt em lên học, mai còn phải dậy sớm đi học thêm nữa.
_ Không xin mẹ được à?
_ Em chịu đấy, mẹ em nghiêm lắm, thôi anh coi bù phần em, hôm sau kể lại cho em.
_ Uh, hì hì, thôi chịu khó lên học đi nhá.
_ À mà quên mất, anh không mua kẹo mút cho em à? Định thất hứa đấy à?
_ Anh quên mất, thứ 2 đi học anh đưa qua cho.
_ Uh, anh nhớ đấy.
Mình thấy kẹo mút đâu có đang ghét như thằng K nói đâu nhỉ, chắc tùy người thôi, he he.
.............
.............
Thứ 2, sau tiết chào cờ, vào căn tin mua kẹo cho nhỏ, chạy qua hành lang khối 10, lớp 10Cx đây rồi.
Thấy 1 con bé đang đứng trước cửa lớp mình hỏi ngay:
_ "Em ơi, vào gọi dùm anh H ra anh gặp chút."
_ "Uh, anh chờ tí xíu."
30s sau thấy "kẹo mút" mò ra. Sao nó mặc kín mít vậy trời, kín từ chân đến đầu, con nhỏ đi giàybúp bê, mặc 1 chiếc áo khoác bằng len, màu kẻ cảo nhìn khá ngộ, tất tay hình mấy con thú nhỏ trang trí, lại còn khăn quàngnữa chứ, nói chuyệnmà chỉ thấynó hé miêng được 1 chút.
_ " Anh tới lâu chưa?"
_ " Em lạnh lắm à, sao mặc như con gấu trúc thế! "Nhìn mặt nó thấy hơi ngượng đỏ khi nghe tôinói câu này.
_ " Đâu có, tại em đang bị bệnh về phổi nên phải mặc ấm, 1 chút,anh mặc thế không lạnh à"
Ôi, có người quan tâm mình cơ đấy, thích thế, rồi chợt nhớ ra mục đích của việc đến đây.
_ Kẹo mút cho em nè.
Nhìn thấy kẹo mút con nhỏ nhảycẫng lên, hai mắt long lanh.
_ "Cảm ơn anh nhiều nhá, hi hi.!"
_ "Sao mà phải cảm ơn, anh còn phải cảm ơn em nữa ấy chứ."
Nói đến đây thì trống vào tiết 2 vang lên, kẹo mút chào mình rồichạy vào lớp, không quên ngoái lại nhìn mình 1 cái nữa. Định rảobước về lớp thì nghĩ ra, sao 1 đi 1 vòng coi có thấy bé"baby", biết đâu lại gặp được thì sao, đi 1 lượt, rồi 2 lượt, nhìnlen lén qua cửa sổ các lớp, sao mà thấy xấu hổ thê nhỉ, bọn nó nhìn mình như người ngoài hành tinh. Vô vọng, đành bỏ về lớp, chậm mất 5p, chả sao, khéomồm xin cô giáo dạy văn rồi chạy về chỗ ngồi.
Cuối buổi lại nhận được tin nhắncủa "kẹo mút":
_ Anh ngốc ơi, em tiếc lắm?
_ Tiếc cái gì hả em?
_ Kẹo anh cho em đấy, em muốnăn nhưng tiếc lắm, kẹo anh muacho em mà.
Đọc tin nhắn mà tôi phì cười.
_ "Tiếc gì, cứ ăn đi, ăn rồi anh mua nữa cho."
_ " Anh hứa rồi đó nhá!
_ "Uh" Chap 7
Đó là 1 buổi chiều mùa đông ở trường, ngôi trường đã trở thành 1 mái nhà, 1 kỉ niệm không thể nào quên. Mặc dù nhớ về nó là nhớ về những ngàythắng sởn cả gai óc, suốt ngày chỉ biết úp mắt vào sách vở, những nỗi lo và áp lực từ thầy côvà bạn bè. Nhưng phải thừa nhận rất trường tôi rất đẹp. Những hàng cây chạy dọc lối đi tỏa bóng xuống ngợp cả tầm mắt, nếu bạn đứng từ cổngnhìnvào có thể nói đó là 1 con đường lãng mạn như phim hàn. Trường rộng đến nỗi có nhiều nơi học 3 năm mà tôi chưa từngmò đến, chỉ kịp nhìn lướt qua.
Tôi thường ở lại trường sau những ca học thêm chiều, đôi khi cùng lũ bạn chạy ra sân bóng làm vài trận, đó có lẽ là đam mê duy nhất vào thời điểmbấy giờ, nơi anh em được hò hét, được chạy, được sống thật với nhau nhất, bỏ qua những ganh đua trong học tập, tât cả chạy hùng hục như lũ trâu điên mặc trời mưa nắng.
Mùa đông đến, đôi lúc ở lại trường chỉ để nói chuyện với lũ bạn, đá kiện trước sân trường, 12 rồi đấy, những gì qua đi hômnay có thể sẽ là cuối cùng của thời học sinh , từ buổi khai giảngcuối cùng, những lần đạp xe rong ruổi khắp thành phố đến thăm thầy cô trong ngày 20/11, những đêm diễn văn nghệ hay cả những trận bóng đá, tất cả đều sẽ là những kỉ niệm cuối bên nhau.Vì vậy tôi hiểu rằng phải biết trân trọng tình nhữngkhoảng thời gian quýgiá này, để sau này quay đầu nhìn lại vàkhông... hối tiếc
Những ngày chán về nhà thì cứ đi dạo ở sân trường, quanh những tán cây lộc vừng hay bằng lăng, ngồi xuống hàng ghếđá trải rộng khắp nơi. Hôm nay có lẽ là 1 buổi nhiều như bao ngày khác cho đến khi tôi nghe thấy tiếng khóc, của 1 đứacon gái nào đó sau hàng cây kia.
Chợt nghĩ, lại thất tình hay ăn ngỗng chớ gì, con này điên rồi, khóc thì về nhà mà khóc chớ ngồi bù lu bù loa cho cả trường biết à, lúc này là sau ca học, trường cũng vắng người dần, còn 1 vài ánh đèn trên dãy hànhlang khối 12, chắc bọn nó ở lại trang trí lớp chuẩn bị cho Noel, lại sắp noel nữa rồi, có lẽ lại 1 mùa noel cô đơn, định quay lưng đi, tránh dây phải cái loại này thì mệt, nghe tiếng nấc to hơn, ơ nghe sao cái giọng này quen quen, chạy lại ngó tí xem đứa nào. Lại gần hơn những tiếng nấc, tôi cảm nhận được một hình dáng hỏ bé quen thuộc: là "kẹo mút"..
Tôi bước đến trước mặt con nhỏ, không nói gì, nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn nó, 2 tay quệt đi những giọt nước mắt trên mà. Nó nhìn tôi, cũng chẳng nói gì, bỗng nhiên.. nó khóc to hơn nữa. Móa cái con này, đứa nào gần đó thấy lại tưởng mình đánh nó, nhìn quanh, không thấy ai.
_ "Này nhóc, sao tự nhiên ngồi khóc, em có chuyện gì?"
Im lặng.... tiếng khóc nhỏ dần.
_ Bị điểm thấp à?
Nó gật, rồi lại lắc lắc, không hiểu nổi nó bị cái nữa.
_ Thế là ra làm sao?
_ "Em căm thù môn lý, em ghét cay ghét đắng nó, ghét lây cả anh nữa". Bây giờ mới chịu mở miệng.
_ "Ôi dào, tưởng gì, thế thì có gì mà phải khóc, đi học điểm thấp là chuyện thường như cân đường hộp sữa, vậy mà người tatưởng có chuyện gì quan trọng lắm."
_ "Anh đi đi, anh không hiểu cái gì cả, em ghét anh."
_ "Ờ thì anh đi". Nói rồi tôi quay lưng đi thật. Đi được 1 đoạn thì nghe tiếng nó.
_ "Ơ này".
Vờ như không biết, tôi cứ đi thẳng, đến khi khuất tầm mắt thìchạy vù ra cổng trường"Cô ơi, lấy cháu cái kẹo mút, nhanh đi cô."
Quay lại vẫn thấy nó ngồi đó.
_ "Đây nhóc, ăn đi, đừng khóc nữa"
_ "Sao không đi luôn đi."
_ "Anh đùa thôi mà, he he."
_ "Kể lại đầu đuôi coi nào, ông nào dạy lý em mà ác thế. "
Hóa ra chuyện điểm thấp lại không đơn giản như tôi nghĩ, mẹ "kẹo mút" rất giận, và cấm không cho nó đi học đàn nữa, vì nghĩ rằng học đàn làm ảnh hưởng đến việc học trên trường,còn bảo thi xong đại họcmới cho đi học lại. Nó kể xong thì lại khóc tôi chả biết nói gì nữa, chỉ cầm tay nó, rất nhẹ nhàng, cái cảm giác cầm một bàn tay mềm mại và yếu ớt thật là lạ, 1 cảm giác ấm áp giữa mùa đông.
_ "Được rồi, anh sẽ giúp em."
_ "Giúp làm sao cơ?"
...........
...........
Sáng hôm sau giờ ra chơi chạy sang lớp kẹo mút, đưa cho nó mấy quyển sách lý.
_ Em cầm về đọc qua trước đi, hôm nào rảnh anh kèm giúp cho.
_ Em không học đâu, em ghét nó.
_ Thế em có muốn đi học đàn trở lại không.
Gật đầu.
_ Thế thì phải học chứ, với lại có anh... Tôi đứng đơ cả lưỡi
_ Anh làm sao?
Sau lưng "kẹo mút", trong lớp của nhỏ, tim tôi rung lên, có gì đó nhói, 1 cảm giác rất kì lạ có phải đó chính là .."baby" người mà tôi tìm kiếm cả tuần nay.
..............