Chap 15 Tôi ôm em rất lâu, giữa cái tiết trời lạnh giá ấy, được ôm người mình yêu trong vòng tay cảm thấy ấm áp vô cùng. Em không nói gì cả, có lẽ mọi lời nói bây giờ là không cần thiết nữa.
Muốn ở lại nơi này thật lâu nhưng em nói em phải về sớm, hôm nay là noel nên em có việc,tôi đành chở em về, dừng lại trước ngõ nhà, em nhìn vào mắttôi rồi nói:
_ Anh này, vì sao anh yêu em vậy?
Lúc này tôi cảm thấy hơi bối rối, đó quả thực là 1 câu hỏi khó màtôi chưa từng chuẩn bị trước:
_ Vì em rất xinh và đáng yêu, thế đã đc chưa?
_ Thế nếu em không xinh thì anhcó yêu em không?
Lần này thì tôi bối rối thật sự, không thể nói được gì, chỉ nhìn em vậy thôi, đó là 1 câu hỏi tu từcó sức khẳng định rất lớn. Em xóa tan không khí ấy bằng 1 câunói an ủi:
_ Thôi anh về đi, trời chập tối lạnh rồi, nhớ giữ ấm không kẻo ốm rồi không đi học được đâu.
_ Uh, vậy thôi.... anh về đây, em vào nhà đi...
Đạp xe về trong khi trời bắt đầuđổ ánh đèn, mùi hoa sữa thoảngqua, mỗi ngày mình đều đi qua con đường này, nhưng mình chẳng bao giờ để ý nó thế nào, hôm nay Noel mới thấy nó khác đến vậy, đường phố...nhà cửa...ngập tràn ánh đèn.... đi chậm lại 1 chút... ngắm nhìn lại con phố thân quen, những hàngcây lộc vừng cành lá rủ xuống, tự hỏi 1 năm nữa thôi mình sẽ ởnơi nào, đang làm gì, noel này mình đã không còn cô đơn, đây có lẽ là noel đáng nhớ nhất trong đời học sinh, nụ hôn đầu, những tình cảm trong sángđầu đời, 1 buổi tối ngập tràn cảm xúc........
...............
...............
Ăn cơm xong, điện thoại hoạt động hết công suất, hết tin nhắnnày lại đến tin nhắn khác, tôi cũng đành rep cho có lệ, chỉ gửi đi vài tin.
Lần này thì tôi bối rối thật sự, không thể nói được gì, chỉ nhìn em vậy thôi, đó là 1 câu hỏi tu từcó sức khẳng định rất lớn. Em xóa tan không khí ấy bằng 1 câunói an ủi:
_ Thôi anh về đi, trời chập tối lạnh rồi, nhớ giữ ấm không kẻo ốm rồi không đi học được đâu.
_ Uh, vậy thôi anh về đây, em vàonhà đi.
Đạp xe về trong khi trời bắt đầuđổ ánh đèn, mùi hoa sữa thoảngqua, mỗi ngày mình đều đi qua con đường này, nhưng mình chẳng bao giờ để ý nó thế nào, hôm nay Noel mới thấy nó khác đến vậy, đường phố...nhà cửa...ngập tràn ánh đèn.... đi chậm lại 1 chút... ngắm nhìn lại con phố thân quen, những hàngcây lộc vừng cành lá rủ xuống, tự hỏi 1 năm nữa thôi mình sẽ ởnơi nào, đang làm gì, noel này mình đã không còn cô đơn, đây có lẽ là noel đáng nhớ nhất trong đời học sinh, nụ hôn đầu, những tình cảm trong sángđầu đời, 1 buổi tối ngập tràn cảm xúc........
...............
...............
Ăn cơm xong, điện thoại hoạt động hết công suất, hết tin nhắnnày lại đến tin nhắn khác, tôi cũng đành rep cho có lệ, chỉ gửi đi vài tin.
To "Kẹo mút":" Chúc em gái 1 buổi tối noel vui vẻ, đừng giận anh nữa nha, tội anh kìa"
Rep: Ơ em giận anh à, giận khi nào vậy sao em không biết . Hì, giáng sinh vui nha ông anh, em chưa xử tội không có quà noel cho em đâu đấy, hôm nay đang vui coi như xí xóa"
To Con bạn thân: " Noel vui vẻ nha mày, noel năm sau có đứa nào rước hộ mày đi cho tao nhờ,tao chở mày suốt làm giảmmấy cân rồi này "
Rep: " Thôi đi mày, làm như tao nặng lắm ấy, mà bây giờ thì chắcgì tao đã dám ngồi nữa, có người tranh mất rồi còn đâu.
To Thằng Đ : " Chúc mừng giáng sinh, hehe, quyết tam dành chứcvô đích nha mày, không còncơ hội nào nữa đâu"
Rep: "Ờ, chắc chắn rồi, 3 năm chờ đợi rồi mà"
To "Baby" : "Chúc em có 1 buổi tối ấm áp, hôm nay anh rất vui, ước gì h em ở đây. iu em "
Rep: "Uh, em cũng vui lắm, mà hôm nay noel anh không đi chơià, em đang đi chơi này, tí vềem nhắn tin cho nha, bi bi" Thấy ở nhà cũng chán, tôi đạp xe sang nhà con bạn thân rủ nó đi chơi, đứng ở cửa nhắn tin gọinó ra:
_ Vào nhà tí đi.
_ Thôi, đi dạo chút thôi mà, lâu ngày không chở mày đi chơi.
_ Uhm, thế chờ tao vào nói với mẹ 1 tiếng đã
Vài phút sau nó ra, leo lên xe, cứ vừa đi vừa nói chuyện, quả thật tôi thật sự rất may mắn khicó 1 đứa bạn rất tâm lí, nói chuyện với nó lúc nào cũng dễ dàng, chuyện gì cũng có thể kể được. Tôi kể cho nó nghe về baby và kẹo mút. Hóa ra tâm sựvới nó xong lại thấy thoải mái trong lòng đến vậy. Nó lại kể rằng mấy ngày trước có đứa đem 1 con gấu bông rất to đến đặt trước cửa lớp nó, viết thiệp gửi tặng nó nhưng không để lại tên:
_ Có đứa nào hâm thế không biết, tặng thì cứ tặng sao mà phải lén lút vậy.
_ Tao lại thấy tội thằng đó mày ạ.
_ Sao mà tội?
_ Thì mất công đi mua gấu tặng mày vô ích, hehe.
_ Sao mà vô ích, biết đâu để lại tên tao thấy nhìn được rồi thích cũng nên đấy .
Đang nói thì nó vỗ vai nói:
_ Này, tao thấy đi trước có ai đó giống?
_ Đâu?
_ Đi xa mất rồi, có lẽ tao nhìn nhầm, thôi không có gì đâu.
_ Thôi vào uống trà sữa đi, tao mỏi chân rồi.
_ Uh, mà D này, tao nói cái này mày đừng giận, tao thấy mày không hợp với con M lắm đâu.
_ Ối dào mày lắm chuyện quá, hợp hay không tao tự biết mà.
...............
..............
Những ngày tiếp theo trôi qua rất nhanh, vẫn tiếp tục chuẩn bị cho kì thi HSG tỉnh gần kề và những trận đấu loại trực tiếp. Mặc dù rất khó khăn nhưng cuốicùng lớp tôi cũng đã lọt được vào trận chung kết lần thứ2. 1 trận chung kết đáng chờ đợi giữa 12 toán và 12 lý. Chiều hômđó, học sinh đến xem rất đông, chật kín cả sân vận động, trời lại lạnh nữa nên có cảm giác hơi cóng, nhưng ngay khi nhìn thấy baby đến, tôi như được tiếp thêm sức mạnh, cảm thấy hừng hực khí thế chiến đấutrong người.
Và 1 trận đấu nảy lửa và căng thẳng cuối cùng đã bắt đầu... Chap 16 Trận cầu đỉnh cao
Hiệp 1 diễn ra rất căng thẳng, bóng chủ yếu tập trung ở giữa sân, 2 đội tranh chấp rất quyết liệt, chúng tôi là những người đátốt hơn nhưng không thể có 1bàn thắng nào, những phút bù giờ, 12 toán được hưởng 1 quả đá phạt trược tiếp khá gần khung thành, đội trưởng 12 toán đứng trước bóng, hắn không sút thẳng mà đẩy bóng qua cho 1 cầu thủ khác, bóng đi sệt bay căng như kẻ chỉ về phía thủ môn, không thể bắt dính, H ( thằng thủ môn đội mình phải đẩy ra), 1 tình huống hỗn loạn giữa khung thành, không biết như thế nào mà khi tôi may mắnnhìn thấy bóng thì nó .. đã nằm trong lưới của đội nhà , 1-0và hiệp 1 kết thúc....
_ "Anh em bình tĩnh nào,1-0 có là gì đâu". Thằng Đ phải lên tiếng trấn an anh em trong đội..Tôi biết nó cũng chỉ muốn động viên mấy thằng trong lớp nhưngnhìn thằng nào cũng rũ như xương khô cả , từ đầu giải đến giờ chưa có trận nào mệt như trận này, thằng nào cũng thở hồng hộc ngồi bệt xuống sân. Không khí đội bóng nặng nề xuống hẳn bởi cái dớp, để bị ghibàn trước lớp tôi thường sẽ thua...
_ "Cứ đá như hiệp 1 là được, đội mình đá hay hơn mà, chỉ là không may thôi". Giờ tôi mới dám lên tiếng.
Thằng Đ tiếp lời:
_ Cứ đá như thế, không việc gì phải thay đổi cả, tao sẽ lo phần sân nhà thật ổn cho tui mày tấncông. Thằng D ghi bàn đi mày, cái duyên ghi bàn của mày đâu rồi.
Tôi nhìn khắp sân để tìm lấy 1 hình bóng đang mong chờ, quả thật chiều nay học sinh ra xem rất đông, em đây rồi, em đang nói chuyện với mấy đứa bạn, không biết nói chuyện gì mà chăm chú thế không biết, cứ nhìn thấy em là tôi cảm thấy mỏimệt nhọc bay đi đâu hết. Đứng dậy, tôi gọi anh em trong đội lại, khoác tay lên vai nhau đứng thành vòng trong:
_ Chúng ta sẽ thắng, sự thật hiểnnhiên là như vậy, không có lý gì chúng ta lại để thua 1 đội yếu hơn ok? Chúng mày cố gắnglên,cứ lạc quan lên, trận đấu này là trận đấu cuối cùng của đời học sinh mà. Đá hết sức mình, đừng để phải nuối tiếc như năm ngoáiok?
_ 1.....2.....3 Quyết thắng!
Hiệp 2 mở đầu bằng những đợt tấn công dồn dập của đội tôi về phía khung thành 12 toán, bóng...cứ dội lên giữa sân là lại được tỉa ra 2 biên, liên tục được nhồi vào vòng cấm. 12 toán chống trảquyết liệt trước nhữngcú sút liên tục nã vào khung thành, những cú đánh đầu vọt xà, những cú đại bác trúng vào xà ngang. Và..điều gì đến cũng phảiđến, sau pha đi bóng sát biên, thằng T căng ngang vào, và tôi đón bóng trong 1 tư thế trống trải, đệm bóng nhẹ nhàngvào góc phải khung thành. 1-1 , cả sân bóng như vỡ tung, cả lớpchạy ra ăn mừng làm náo loạn cả 1 góc sân, thằng Đ sau đó phải đuổi khéo mấy bà chằn ra để trận đấu tiếp tục.
12 toán có những đợt phản công đầu tiên, sau khi giao bónggiữa sân, thằng đội trưởngcảu bọn nó đi qua 3 cầu thủ đội tôi, sút thẳng vào khung thành, tưởng như là 1 tình huống đơn giản thì thủ môn đội tôi lại để trượt bóng khỏi tay khi cố bắt dính,.... tỉ số lại là 2-1. Cả đội ngán ngẩm, đau đớn . Thằng Đ lao về phía gôn cầm bóng lên vạch giao bóng, và chỉ vài phút sau từ 1 cú phát bóng lên của thủ môn đội tôi, bóng đập xuống đất rồi nảy lên, tận dụng pha lỡ trớn dâng lên của hậu về12 toán, thằng T đánh đầu qua đầu thủ môn. Tỉ số lại là trở về vạch xuất phát, rất nhanh và rấtđơn giản. 1 trận đấu gay và vô cùng hấp dẫn.
Tinh thần lên rất cao, thằng Đ đáhậu vệ thòng và thỉnh thoảngcòn xuất hiện ngoài vòng cấm nã đại bác vào gôn. Rút kinh nghiệm trận chung kết năm ngoái, chúng tôi không quá hamdâng lên mà đảm bảo an toàn ở khu vực sân nhà, cứ thằng này lên thì thằng kia quay về trám vào vị trí đó. Đây rồi, cơ hội đã đến với tôi, từ 1 đường bóng bổng, tôi khống chế bằng ngực gon gàng và bắnthẳng vào giữagôn. Vào...........tiếng còi đã vang lên. Tỉ số đã là 3-2, tôi cởi áo ra ăn mừng định chạy về phía lớp, thì bỗng nhiên bọn lớp tôi lao vào trọng tài giải thích cái gì đó. Không...,như vậy là bàn thắng không được công nhận, trọng tài cho rằng tôi đã dùng tay chơibóng, định lao về phía trọngtài giải thích thì thằng Đ níu tay lại:
_ Vô ích thôi mày, đừng để ăn thẻ.
_ Mày điên à, ông ta có mắt như mù thế, tao phải làm cho ra nhẽ.
_ Tao đã bảo thôi mà, mày bị 1 thẻ vàng rồi, mày mà bị đuổi thìkhông có hi vọng thắng đâu.
Chỉ còn 10 phút....
10 phút ấy chũng tôi tấn công trong vô vọng, cả đội hình 12 toán đã về phía sân nhà, xem rabọn nó muốn thủ hòa, và trận đấu đã hòa thật.. 2 đôi đưa nhauđến loạt luân lưu may rủi, điều mà chúng tôi rất sợ.
Khởi đầu loạt đá rất thuận lợi, chúng tôi đá chính xác cả 4 quả còn họ thì trượt mất 1 quả. Đến lượt đá của tôi, vào là sẽ thắng. Chiến thắng sắp đến trong tầm tay rồi, tôi nhủ thầm và không khỏi khấp khởi trong lòng ...
...............
...............
...............
_ Mình về thôi anh, muộn rồi.
_ Uh, anh muốn ở lại 1 chút nữa Chap 17
_ "Anh đúng là kẻ vô dụng." Tôi nói trong tiếng cười chua chát
_ "Anh, anh đừng nói thế, anh không vô dụng, anh đã cô gắng hết sức mình rồi mà." Baby độngviên tôi.
_ Sao anh luôn là người làm hỏng mọi việc, anh chỉ là 1 loser,mãi mãi là 1 loser.
_ Anh đừng thế nữa được không,không giống anh chút nào.
_ Vậy thế nào là giống anh? Em đừng nói như thể em rất hiểu anh thế? Em chẳng hiểu gì anh cả.
Baby không nói gì, em ngồi xuống cạnh tội, nắm lấy bàn taytôi, nhìn vào mắt tôi.
Trời ơi, đừng có như thế, con gáimà như thế thì có thằng con trainào không mềm lòng được, tôi đang tức giận, muốn tức giận, rất muốn hét lên rằng tôi ghét bản thân mình, muốn trừng phạt bản thân mình. Thế mà emlàm tôi mềm lòng ngay lập tức
_ "Nếu anh không về em cũng không về đâu! "
Cứ thế chúng tôi ngồi cạnh nhautrong khi mặt trời đang hẽ những tia nắng cuối cùng, em tựa đầu lên vai tôi. Thật ra tôi đã cảm thấy thanh thản rất nhiều, khi có em ở bên thế này, tôi thật sự không muốn về nữa. Trớ trêuthay... đau đớn thay, ước mơ, mong muốn của cả 1 tập thể suốt 3 năm lại bị tôi sút bay đi trong cái trận cuối cùng này, giờngồi đây chỉ biết nói giá như, giánhư mình đừng sút hỏng cú sút ấy, thì có lẽ đội tôi đã không thua cay đắng vậy, không ai trách tôi, nhưng càng như vậy thì tôi lại cảng thấy tủi nhục và đau đớn, giá như thằng Đ chửi tôi vài câu thì tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn.....
_ Mình về thôi em, anh thì khôngsao chứ em con gái về muộn quá thì có chuyện đấy.
_ Cuối cùng thì cũng chịu về rồi à, hôm nay em không muốn về ,chở em đi đây tí nha.
_ Uh, ra lấy xe với anh?
........
_ Em muốn đi đâu?
_ Đi ăn đi, em muốn đi ăn banh tiêu với lại bánh vòng nữa.
_ Ok, thế đi, về không ăn được cơm mẹ mắng cho thì đừng có trách anh.
_ Ai thèm đổ lỗi cho anh, đi nhanh nào.
Chiều hôm đó tôi và baby đi ăn đủ thứ, quả thật lũ con gái đúnglà vua ăn uống, ăn cái gì ở đâu cũng biết, báo hại tôi đạp xe chorũ cả chân. Ôi cái thời học sinh, sao mà bây giờ cảm thấy nhớ nó, yêu nó vô cùng. . Tôi cười đau cả bụng trước những câu chuyện cười của em, em đúng là rất có khiếu chọc cười người khác. Sự hiểu biết của emcó lẽ khiến nhiều người không tin emcòn là 1 cô gái lớp 10. Em nói bao nhiêu chuyên ở đâu đâu, tôinghe thế thôi chứ đúng là như vịt nghe sấm, gật gù cho ra vẻ hiểu biết. . Những lúc ở bên em tôi thực sụ quên hết những muộn phiền, quên đi dòng thời gian đang trôi, quên đi những áp lực và căng thẳng trong cuộc sống, có lẽ tôi đã may mắn khi tìm thấy em, may mắn khi có được em.......
Trở về nhà sau khi đã đưa em vềnhà, và nhìn em vào cổng. Cảm thấy rằng... có lẽ thua lại may đấy, Đ ơi tao xin lỗi đã nghĩnhư thế, hehe nếu chiều nay không thua thì đã không có 1 buổi chiều tràn ngập tiếng cười với em như thế. Lại 1 ngày nữa lại qua, và còn mấy ngày tôi chuẩn bị bước vào kì thi HSG tình. Thật ra đối với chúng tôi kì thi này chẳng có gì quan trọng, nó chỉ lànghĩa vụ 3 năm học ở cái trường này thôi, còn danh giá như thi quốc gia thì mơ cũngkhông chạm được. Đơn giản thừa nhận sự thật hiển nhiên, bọn trong lớp học quá trâu bò, mình dân thành phố không đú theo được.
Tôi lại lỡ hẹn học thêm lý với kẹomút vì có việc đi với mấy thằng bạn, nó giận tôi, lần này có lẽ giận lâu đây, thôi cứ từ từ, thi xong rồi tính. Tính cách kẹo mútrất đáng yêu, yêu ghét rất phân minh, giận dỗi rất nhanh nhưng làm lành với nó rất nhanh. Sau vài buổi học thấy nó tiến bộ hơnhẳn, đã tự làm được bài tập trong sách bài tập. Chẳng qua là nó không chịu học lý thôi chứ nó học khá nhanh, cũng khá thông minh nữa.
Baby hẹn tôi ở lại gặp trước buổi chiều, trước khi đi thi, em bảo có thứ muốn đưa cho tôi, 1 thứ rất quan trong với em. Tôi tòmò, không biết nó định đưa cho mình cái gì vậy nhỉ. Đúng hẹn, tôi đứng chờ em ở dãy nhàxe lớp 10.
5 phút.......
10 phút trôi qua....
30p rồi, em này làm cái quái gì vậy nhỉ... Chap 18
Trước đây mình chưa chờ thằng nào quá 15p, không đến là thôi, vậy mà vì em, mình chờ được đến những ...30p . Lần này phải phạt em 1 trận mới được. Ông cha ta đã dặn rồi " dạy gấu từ thưở còn thơ, dạy vợ từ thưở bơvơ mới về", không nghe không được. Tôi chạy lên tầng 2,đứng ở 1 nơi khá khuất, nhìn được xuống chỗ hẹn, chờ em đến, 10p sau thì em đến, chắc vừa chạy đến, thấy đứng vừa thở hổn hển, nhìn thương thế . Em nhìn quanh tìm tôi, không thấy đâu, tất nhiên là làm sao mà thấyđược . Tưởng tôi đã bỏ về em lộ rõ khuôn mặt thất vọng, rút điệnthoại ra, làm gì ế nhỉ?
Em gọi cho tôi, kệ, không thèm bắt máy. 1 cuộc gọi nhỡ, rồi 2 cuộc. Em đành nhắn tin:
_ Anh ơi, em đến rồi đây, anh đang ở đâu? Sao anh không nghe máy?
...................
_ Em xin lỗi vì đến muộn quá, làm anh chờ, thôi vậy, lần sau gặp anh em đưa cho anh.
................
Tưởng tôi đã về thật, em thất thểu đi về. Thấy đã đến lúc dừnglại trò chơi trốn tìm này, tôi chạy xuống, chờ em vừa đi qua chỗ tôi, tôi áp sát lại và ôm em từ phía sau. Em giật mình ngoảnh lại, nhìn thấy tôi em cười :
_ Đừng anh, đang ở trường mà!
_ Có ai nữa đâu? Em làm gì mà giờ mới đến thế hả ? Em biết anh chờ lâu lắm rồi không?
_ Em biết mà, em xin lỗi. Tại em bị kẹt ở nhà con bạn, mãi mới cho em đi
_ Lần này thôi đấy, lần sau mà bắt anh chờ nữa là chết với anh?
_ Xi.. muộn nữa anh định làm gì em? Đánh em à, con trai mà dámđánh con gái à, mà anh cũng giảvờ không nghe điện thoại đấy thôi.
_ Đó là để phạt em.
_ "Biết thế em chả thèm đến đây nữa". Nói xong em quay lưng đi, vờ giận dỗi
_ Thôi mà, anh đùa tí thôi, hì hì, thế em định đưa cái gì cho anh?
Em lấy ra 1 chú hề bằng gỗ, to hơn chiếc móc chìa khóa 1 chút.
_ Đây... anh cầm lấy sợi dây trênđầu nó đi.
(Nhìn nó kiểu như thế này các bác này)
_ Rồi, sao nữa?
_ Giật sợi dây phía dưới
_ Ơ, hay nhỉ, hai chân 2 tay nó nhảy lên này.
_ Chú hề này là bùa may mắn củaem đấy, em được anh họ embênHà Lan lúc về tặng cho, hồi đi thi lên lớp 10 em toàn đưa nótheo đấy. Chú hề này rất quan trọng với em, bây giờ em tặng lại cho anh, anh giữ nó cho em nhé.
_ Ơ, nhưng mà, nó quan trọng với em như vậy thì....
_ Không sao, coi như là quà noelcủa em cho anh, hì, anh đi thi mang theo cái này thì sẽ may mắn lắm đấy, mai anh thi rồi, cốlên nhá.
Tôi thật sự rất xúc động trước sự quan tâm của em, ôm em thậtchặt, mặc cho em nói gì đi nữa, mỉm cười hạnh phúc. Chú hề ấy, đến bây giờ tôi vẫn giữ, treo trên cửa sổ, mỗi ngày đều ngắm nhìn nó, lúc vui hay buồn. mặc dù tôi không phải là mê tín nhưng món quà ấy đúng là bùa may mắn của tôi.
_ Anh, đừng thế nữa, em đã bảo đang ở trưởng mà.
Tôi buông em ra, không quên hun chụt 1 cái vào mà em, ngay lập tức em đánh tôi vào tay, coi như là trả thù, ôm con người ta đến nghẹt thở thế mà, thấy mặtem còn ngượng đỏ nữa chứ, nhìn yêu thế . Tôi và em rảo bước ra thì thấy kẹo mút ở đằngxa, không biết nó làm gì mà giờ này vẫn chưa về vậy. Nhìn thấy chúng tôi đến, kẹo mút bỏ đi, có vẻ như đang tránhmặt tôi. Con bé này làm sao vậynhỉ? Hôm naybaby đi xe đạp, trời mùa đông tối nhanh, để emđi một mình tôikhông an tâm, vìvậy tôi đi cùng em, mặc cho em khuyên can. Kệ, vừa đi lại có dịp nói chuyện với em? Tôi hỏi em:
_ Dạo này H thế nào hả em?
_ Ơ, anh là anh trai nó mà, sao hỏi em?
_ Uh, nhưng mà không biết có chuyện gì mà nó giận anh ấy?
_ Em cũng thấy nó lạ lạ, mấy ngày nay í, không nói cười như bình thường, thấy nó hay úp mạt xuống bàn lúc ra chơi.
_ Trời, sao nó lại thế?
_ Anh lại bắt nạt nó à?
_ Đâu có, à thật ra cũng có chuyện nhưng mà không phải bắt nạt dâu.
_ Để mai em hỏi nó xem anh màlàm bạn em buồn là chết với emđấy.
_ Uh, hỏi dùm anh nhá.
Về đến nhà em, tôi và em mải nói chuyện không để ý mẹ em đang ở ngoài ngõ, chắc vừa đi đâu về, thấy mẹ, em lo lắng ra mặt.
_ Mẹ ạ.
_ Uh, về muộn thế con.
_Chào cháu, cháu là bạn M à?
_ Vâng ạ, trời tồi đi cùng đường nên đi cùng với M về ạ.
_ Thế à, cảm ơn cháu nhé, cháu vào nhà chơi.
_ Dạ thôi ạ, cháu về luôn.
_ Uh, vậy đi cẩn thận nha cháu. mẹ M thận chu đáo và ân cần vàcũng rất dẹp, mẹ nào con nấy mà. trước khi về tôi không quênnháy mắt với M, em cười rõ tươi.
Tối.....
Thi cho có vậy mà bọn nó nhắn tin chúc nhau ầm ầm như thi đạihọc ấy, baby cũng nhắn cho tôi, không quên dặn dò tôi mặc cho ấm khi đi. Chỉ có kẹo mút là không... Đến lúc này thì tôi cảm thấy có điều gì không hay xảy rarồi.
Nó, quả thật...... không bình thường chút nào......