Snack's 1967
Http://redsund.xtgem.com
Chap 27 Cái buổi chiều tôi ngồi nghe nhạc và phát hiện ra 1 sai sót trong kế hoạch của người tên Lyấy, đến bây giờ tôi vẫn không quên. Đầu tiên đó là 1 cảm giác tức giận khi bị lừa dối, nhưng sau đó tôi bình tĩnh lại và suy nghĩ thấu đáo hơn, chính mình đã tự lừa dối bản thân mình cơ mà, chính mình đã ngộ nhận từ trước, chứ có phải cô ấy chủ động nói ra đâu. Có lẽ, cô ấy đơngiản chỉ muốn kết bạn. Đến bây giờ khi viết những dòng nàytôi vẫn chưa biết người con gái ấy thật ra là ai, nhưng có 1 điều chắc chắn, cô gái ấy và Miss Ly quen biết nhau, bởi cô ấy biết quá rõ về Ly. Tình cờ thôi, cách đây khoảng 1 năm tôi add fb của Miss Ly thật, có lẽ là họ hàng của nhau, tất nhiên không hề đảđộng đến chuyện về cô gáigiả danh kia. thỉnh thoảng tôi vẫn đọc 1 vài status của cô ấy, và biết được rằng, Miss Ly thật đúng là có quê ngoại của Ly ở thành phố của tôi. Cô ấy có lẽ vẫn đi du học và đang về nghỉ hè ở Việt Nam. Vẫn phải nói lại về buổi chiều hôm ấy, tôi đọc được 1 bài báo của Ly thì được biết rằng, cô ấy đã đi du học được 3 tháng rồi, nghĩa là không còn ở Việt Nam nữa. Lúc đó, tôi cười, chả hiểu sao lúc đó lại cười, nhưng đúng thật là cảm thấy rất buồn cười. Và cái buổi tối sau đó khi cô ấy gọi điện nói chuyện bà cô ấy bị ốm thì tôi hoàn toàn chắc chắn, bởi, giọng của cô ấy, dù đã cố nhưng không phải giọng đặc trưng của người Hà Nội. Những ngày sau đó tôi vẫn tiếp tục nhắn tin với Ly, nhưng tôi khôngcòn trả lời thường xuyên nữa, thấy thái độ thay đổi của tôi nên cô ấy cũng không còn nhắn nhiều nữa, thỉnh thoảng mới nhắn hỏi thăm vài câu vu vơ. Chođến ngày hôm ấy, ngày tôi hẹn gặp cô ấy thì cô ấy... từ chối, và sau đó thì mất hẳn liên lạc. Dù sao tôi cũng rất tò mò muốn biết cô ấy là ai, đơn giản vì cô ấy cũng đã từng bước vào cuộc sống của tôi và ảnh hưởng đến tôi không ít..... ........... ........... Một buổi chiều mùa đông, tôi đang nằm cuộn trong chăn lôi mớ lý thuyết ra đọc lại thì nhận được tin nhắn của kẹo mút: _ Anh ơi, chiều nay anh ở lại trường học không? _ "Không anh về nhà rồi." Dạo đótôi thỉnh thoảng vẫn ở lại trường tự học sau ca chiều đến khi đỏ đèn mới về. _ Thế à, vậy thôi anh ạ. _ Sao thế, có chuyện gì à? _ Dạ không, hôm nay mẹ em về muộn nhà không có ai nên em ởlại trường đến khi mẹ đến đón,hôm nay em không đi xe đạp, đang ngồi tự kỉ 1 mình anh à. _ Sao lại ngồi 1 mình thế? Trời lạnh lắm, em vào phòng học màngồi, đừng ngồi ngoài sân trường, bị ốm đấy. _ Em quen rồi, thích ngồi 1 mình hơn anh ạ. _ Chờ anh tí, anh đến ngay. Không cần phải suy nghĩ nhiều, tôi vụt ra khỏi chăn, mặc vội 1 chiếc áo khoác, quàng khăn rồi và phóng như bay đến trường , mặc cho kẹo mút nhắn tin bảo tôi đừng đến, tôi biết đã có chuyện gì đó với em rồi. _ Em đang ngồi ở đâu? _ Anh đến thật à, em đã bảo đừng đến mà, em đang ở chỗ dãy ghế đá cạnh nhà gửi xe. Chỗđó cũng gần lớp tôi, tội chạyđếnđó tìm em. Em đang ngồi co ro 1mình, trường chỉ còn vài lớpcònsáng đèn do 1 vài đứa ở lại học, riêng lớp tôi đã về hết. _ Anh đến ngồi với em gái cho em đỡ lạnh, chứ ai lại để em ngồi 1 mình như thế này, ma bắtmất thì sao? _ Ai dám bắt em, bắt về chỉ tổ tốn cơm thôi. Hì. _ Em ngồi đây lâu chưa? _ Cũng lâu rồi. Nhưng mà em quen rồi, ở nhà cũng thường chỉcó 1 mình em, bố mẹ đi làm suốtngày mà
Ngốc, ở nhà khác, ở trường khác. _ Trường đẹp thật, em cứ muốn ở đây mãi không muốn về. _ Uh, ở trường lúc nào anh cũng vui nhất, thình thoảng anh cũngtối mịt mới bác bảo vệ lại nhắc mới chịu về. _ Nhưng mà anh sắp phải xa trường rồi, chỉ còn 6 tháng nữa thôi. Ngày chia tay em sợ em khóc mất. _ Có gì mà phải khóc, anh là anh trai em mà, sau này còn gặp nhiều, kiểu gì anh em mình cũnggặp nhau ở HN mà. _ Em biết nhưng mà nghĩ đến ngày đó vẫn thấy buồn lắm. _ Thôi nào, có gì mà phải buồn, bây giờ anh đang ở đây mà, ngồi cạnh em đây này, đi đây màsợ. _ Uh, nói thật thấy anh đến em vui lắm. _ Thế à, hì. _ Lâu rồi em không được gặp anh, dạo này anh cứ ở đâu đâu ấy, chả bao giờ thấy mặt. _ Đâu có, chắc em không để ý thôi. Anh ngày nào chả đi học _ Uh, em biết anh bận học mà. _ Em đang có chuyện gì thì kể cho anh đi. _ Đâu, làm gì có? _ Đừng giấu anh, đôi mắt em đang tố cáo em đấy. _ ...... _ Em biết anh thích nhất điểm gìở em không? _ Cái gì cơ? _ Đó chính là đôi mắt của em đấy, nó đẹp, lúc nào cũng long lanh, lúc vui cũng chỉ nhìn đôi mắt em là thấy ngay. Giàu 2 conmắt mà.... _ Anh cứ trêu em. Uh, đúng là emđang có chuyện buồn. _ Sao? _ Bố mẹ em cãi nhau anh à. Dạo này em phải nghe bố mẹ cãi nhau suốt, bố em cứ cãi nhau vơi mẹ là bỏ đi cả đêm không vềnữa. Thế nên em sợ phải về nhàlắm anh à. Em... thật sự rất sợ..... _ ....... _ Chuyện của người lớn mà em, em đừng lo, hồi trước bố mẹ anh cũng thỉnh thoảng cãi nhau.Sau đó lại làm lành ngay mà. _ "Không khí trong nhà em giờ căng như dây đàn ấy, em nhớ hồi trước lắm. Lúc ấy cả nhà em vui lắm. Lúc em bị mẹ mắng thì bố cứ ngồi trêu suốt: "H bị mẹ mắng à, cố lên con, không cãi lạiđược mẹ à " . Lúc nào bố cũng yêu em nhất, lúc nào cũng bênhvực cho em, nhưng bây giờ em sợ bố lắm. Bố hay cáu giận vô cớ. Không quan tâm đến em nữa." Nói đến đay thì em khóc, tôi kéo em lại gần tôi, cho đầu em dựa vào vai tôi, tôi hiều rằng lúc này em cần 1 bờ vai chia sẻ hơn bất cứ điều gì khác. _ Anh hiểu mà, em đừng buồn nữa, em cứ khóc đi, khóc rồi sẽ giải tỏa được trong lòng. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Cư tưởng em sẽ khóc hết nước mắt nhưng đột nhiên... em ngừng khóc hẳn, tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì em nói, 1 giọng nói cực kì hốt hoảng và lo sợ: _ Anh ơi... anh ơi... nhìn kìa, đằngkia kìa! _ Gì vậy em? Có gì đâu? _ Không.. không... thể nào! Trời ơi. Tôi hét lên. Đó có lẽ là 1 trongnhững khoảng khắc đáng sợ nhất trong cuộc đời tôi. Cửa lớp tôi... khóa chặt, nhưng trong lớp đột nhiên sáng đèn, vàquạt trần... đang quay. Tôi chạy như điên về phía lớp. Hoàntoàn không có ai trong lớp, vì sao đènđột nhiên sáng lên, quạtlại quaynữa. Cái gì vậy trời. 1 cơn ớn lạnh sống lưng ập đến, tôi lục lấychùm chìa khóa trong túi, cuốngcuồng mở cửa ra, tôi thường ở lại học nên đã cắt sẵn 1 chiếc chìa khóa lớp. Mở toang cánh cửa, thật sự tôi không dámbướcvào. Kẹo mút sợ quá cứ bám lấy tôi. tôi và em bước vào lớp, không thấy gì hết, lớp trốngtrơn. Tắt quạt và đèn đi, tôi khóacửa lại. Rất nhanh, đưa kẹomút ra cổng, bởi tôi có linh cảm không lành. Chỗ có sáng đèn. Nhìn khuôn mặt em đang thật sự rất hoảng loạn, tôi còn như vậy huống chi là 1 đứa con gái như em. Và kể từ cái đêm định mệnh này,bao nhiêu sóng gió đã ập đến với cuộc sống tôi, kết thúc những ngày tháng êm đềm của thời học sinh.

Chap 28 _ Anh ơi, em sợ! _ Để anh đưa em về nhà bây giờnha. _ Không được đâu, mẹ dặn đón em ở trường, em về bây giờ cũng không có khóa cửa. _ Thôi được rồi, anh ở lại với em đến khi mẹ em đến đón vậy. Emđừng sợ, chắc do chập điện thôi.Tôi cố trấn an em, mặc dù tôi biết điều đó là không đúng, trong dãy nhà vẫn có lớp sáng đèn nghĩa là không thể có chuyện chập điện được. _ Nghĩ lại hồi nãy em ngồi 1 mình lâu như vậy, có phải ma không anh? _ "Không phải đâu, em đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, em cũng đừng nói chuyện này với ainhớ chưa." _ Uh, em hiểu rồi. Đôi lúc những lời nói dối lại tốt hơn những lời nói thật rất nhiều. Tôi không mê tín, không tin vào sức mạnh tâm linh nhưng tôi tin vào khoa học, và tôi biết rằng hồn người lài có thật, đó chính là 1 dạng năng lượng đặc biệt bức xạ ra khi người ta chết dười dạng sóng. Đó vẫn là 1 điều bí ẩn với nền khoa học hiện tại. Nhưng mà cuộc sống vốn dĩ như thế, rất nhiều điều chúng ra không thể giải thích. Và 1 điều có thể xảy ra đó chính là khả năng thay đổivật chất bằng ý nghĩ, 1 điều không tưởng nhưng hoàn toàn co thể. Tôi cũng đã từng đọc về những điều này nhưng tôi thật sự không dám tin. Không phải ngẫu nhiên mà con người lại biết đến 1 thế giới gọi là tâm linh như vậy, đó là cả 1 quá trình, và tất nhiên những điều bíẩn thì người ta luôn cho rằng đólà do ma quỷ gây nên...... Tôi không biết đây có phải là 1 điềm báo gì đó hay không nhưng quả thật nó làm tôi sởn da gà khi nhớ lại mình đã ngồi học 1 mình trong căn phòng đó rất nhiều lần. _ Để em goi cho mẹ đến đón sớm, để anh còn về nữa chứ, cũng muộn rồi mà. _ Uh. Cố gắng nói mẹ đến càng sớm càng tốt, hôm nay quả thậtkhông nên ở lại đây chút nào. _ Vâng ạ, _ Này, về em cố gắng anh đừng nghĩ đến chuyện hồi nãy nữa nhé, coi như không có đi, được không? _ Được ạ, anh về cẩn thận nha. Mẹ em sắp đến rồi. Tôi để em lại về trước, không mẹem lại thấy tôi thì không ổn chútnào. Đang đi trên đương thì tôi nhận được tin nhắn, lại là số nặc danhđó. _ Mày cũng biết bắt cá hai tay nhỉ? Ha ha! _ Mày là thằng nào? đồ hèn, có giỏi mày ra mặt đi. _ Muốn gặp tao thì quay lại trường mày đi.
Trời! thằng khốn đó đang ở trường, kẹo mút cũng ở đó, không biết mẹ em đã đón chưa. Tôi hoảng sợ thật sự, bấm số gọi cho kẹo mút. Không nghe máy, kẹo mút em đang ở đâu? Nếu nó mà dám đụng đến kẹo mút thì.... Gọi lại lần nữa, rất lâusau kẹo mút mới nghe máy, nghe thấy giọng em tôi mới thởphào: _ Anh ạ! _ Em đang ở đâu? _ Em đang ở trên xe ô tô, mẹ em đến đón rồi. _ Phù, vậy thì ổn rồi. _ Có chuyện gì hả anh? _ Hả, à không có chuyện gì đâu? Anh hỏi thế thôi. ........... ........... Tôi quyết định quay lại trường để gặp thằng khốn đó, ba mặt 1lời xem nó dám làm gì. _ Mày đúng hẹn nhỉ? Thoạt nhìn tôi thấy đó là 1 thằng khá đô con, nó to bằng tôi, nhìn rất gấu. _ Mày là ai? _ Là ai không phải việc của mày? _ Tao là người yêu của M đấy, mày làm được gì thì làm tao coi. _ Ha ha, hôm nay đến đây tao cảnh bào mày lần cuối đấy, màycòn dám tơ tưởng đến nó thì đừng trách tao, 1 khi tao đã nhắm ai thì thằng khác dám đụng đến thì đừng có trách tao vô tình. Máu nóng nổi lên, mắt tôi long sòng sọc, giá như ngày thường thì tôi cũng không mất bình tĩnhthế này đâu, nhưng hôm nay quả thật với những gì đã trải qua, muốn bình tĩnh cũng không thể. Tôi xô nó vào tường, kéo cổ áo nó lên: _ Mày dám làm cái gì tao, tao đốmày đấy! _ Nó đẩy ra, đinh đấm vào mặt tôi nhưng tôi lùi lại kịp, chỉ trúngvào vai, cú đấm đó làm tôi mất đà, đợi nó tiến lại gần tôi lao vút đến làm 1 cú đấm vào thái dương, thằng đó đổ ập xuống đấp, chạy lại bồi thêm 1 phát vàohông, tiếp theo định làm thêm vài cú song phi nhưngmay mà kiềm chế được , nó đauquá chỉ biết huơ tay huơ chân tựvệ. Chỉ mặt vào thằng đó tôi hét lên: _ Đây là bài học cảnh cáo cho mày đấy! Đừng xuất hiện trước mắt tao 1 lần nữa Nói rồi tôi đi thẳng... đó có lẽ là 1trong những sai làm lớn của tôi, chỉ 1 phút giây thiếu kiềm chế mà mở màn cho 1 cuộc trả thù không khoan nhượng....

Chap 29 Cuộc đời với tôi lúc đó có lẽ chỉ toàn màu hồng, tôi sống 1 cách quá ngây thơ và không hề nghĩ nhiều đến những hậu quả mà mình gây ra, lúc nào cũng cho rằng mọi việc đều có thể giải quyết 1 cách êm đẹp. Thế nhưngmọi chuyện đâu đơn giản như vậy, và tôi biết chuyện gì phải đến rồi cũng sẽ đến...... ............. ............. Tôi gặp kẹo mút vào buổi chiều sau đó, cảm thấy có quá nhiều khúc mắc trong lòng tôi tâm sự hết với em. _ Hôm qua anh đã đánh người Hạ. _ Hả, sao cơ, sao anh lại làm vậy? Có phải hôm qua lúc anh gọi choem không? Có chuyện gì vậy anh? Em không tin anh lại như vậy. _ Là chuyện về M em ạ? _ M làm sao? Sao M lại liên quan đến chuyện này? _ Có 1 đứa nào đấy thích M, hắn liên tục nhắn tin đe dọa anh phải bỏ M? Hôm qua anh đã gặpnó ở trường. Ngay lúc anh gọi điện cho anh gọi cho em đấy. Lúc biết nó ở trường và không biết em đã về chưa, anh đã rất sợ nó sẽ làm gì em. Rồi anh quaylại gặp hắn, không thể kiềm chế trước cái kiểu đe dọa của hắn, anh đánh hắn H ạ. Anh chắc rằng hắn không học ở trường mình. Và anh chắc chắn hắn sẽ trả thù. _ Trời, không ngờ anh lại là người như vậy, sao anh không kiềm chế lại, sao anh lại hành động ngu ngốc như vậy. _ Lúc đó thật sự anh không thể kiềm chế H ạ. _ Sao anh lại nói chuyện này với em, anh định phá hỏng hình ảnhcủa anh trong mắt em ạ. _ Không, anh thật sự không biết nên làm như thế nào bây giờ, anh thật sự đang rất bối rối. Anhmuốn tâm sự với em. _ Sao anh không đi nói với M ấy?Sao lúc nào cũng là em? M mới làngười yêu anh cơ mà. _ Đừng nói thế em, em là em gáianh mà. Vì thế anh mới cần 1 lờikhuyên từ em. _ Em muốn nghe lời khuyên thậtlòng của em không? _ Uh, em nói xem. _ Anh đừng thích M nữa, hãy bỏ nó đi, thể là mọi chuyện sẽ tốt đẹp. _ Anh không ngờ em lại nói những lời như vậy. Em nói thậ lòng mà thế hả. _ Em đã nói trước rồi mà. _ M quá quan trọng với anh, anhyêu nó và không bao giờ xảy ra đâu. _ Trước giờ vẫn vậy, trong mắt anh luôn chỉ có mỗi mình M mà thôi. Vậy em thì sao? _ Em là em gái anh mà, chẳng liên quan gì đến M. _ Nếu phải chọn em và M thì anhsẽ chọn ai? Anh nói đi ! Cái câu hỏi đó, cái câu hỏi mà tôisợ nhất ấy, bây giờ đã trở thành hiện thực, sao thế hả kẹo mút, em luôn có 1 vị trí quan trọng trong cuộc sống của em mà. _ Anh, thật sự không thể trả lời câu hỏi này. Em đừng trẻ con như vậy. _ Ờ đúng vậy, em trẻ con, em ngốc nghếch đấy, em không thểnhư M và sẽ không bao giờ có thể bằng nó. _ Em đừng so sánh như thế? Em và M đều rất quan trọng vơi anhem hiểu không? _ Vậy anh cho em 1 trả lời đi? Anh sẽ chọn ai? ................. ................. _ Được, nếu em đã muốn biết, anh sẽ chọn M đấy, anh sẽ chọn người không hỏi anh câu hỏi ngu ngốc này. Kẹo mút lặng người đi, nét mặt không hề biểu lộ cảm xúc gì chỉ có nước mắt lăn xuống má em, tôi chỉ biết đứng lặng như thế, không biết nói gì, tôi chỉ biết đứng nhìn em khóc, thân hình nhỏ bé của nó như đang run lênvậy. Kẹo mút nói, giọng nó lạc hẳn đi: _ Vậy là ....anh chọn nó, tại sao vậy hả D...., em gặp anh trước nó cơ mà, anh có biêt.... em đã rất khó khăn khi lần đầu bắt chuyệnvới anh không?. Anh có nhớ cái buổi sáng mùa đông anh gặp em không? Em đã cố tình chặn xe anh lại đấy, anh biết vì sao emlại dám làm vậy không hả? Sao anh lại đối xử vơiem như vậy hảD? Em nhìn sai người rồi! Anh thật là tệ! Tôi chỉ biết đứng lặng như vậy, cố gắng không bắt gặp ánh mắtcủa em, bởi nếu thấy nó, tôi sợ sẽ không cầm lòng được mất. _ Anh đã có sự lựa chọn của anh,và em cũng sẽ có sự lựa chọn của em? Từ nay chúng ta không còn là anh em nữa! Xin anh đừng làm phiền em nữa. Nó bỏ đi, tôi níu cánh tay nó lại: _ H, đừng thế mà em? _ Thả tay em ra! Nó hét lên, trong đôi mắt ấy, đôi mắt đẹp như thiên thần ấy bây giờ chỉ cósự đau đớn và thù hận. Tôi đã làm gì thế này. _ Đừng mà H, anh xin lỗi! _ Xin lỗi ư, anh lúc nào cũng chỉ có câu đó mà thôi. Từ nay, tôi xin anh đấy, hãy bước ra khỏi cuộc đời của tôi. Xin hãy để tôi yên! .................... .................... Nỗi đau.... sự thất vọng.... sự tứcgiận..... sự hận thù..... tình anh em, tất cả.... đã cuốn trôi đi theo những giọt nước mắt của em trong buổi chiều hôm ấy, từ nay..... tôi đã không còn đứa emgái bé bỏng nào nữa

Chap 30 Tôi cứ nghĩ Baby không thể biết chuyện tôi đánh người, hóa ra, baby biết thằng đó, và chính thằng đó đã nói với em. Thằng đểu! Baby hẹn gặp tôi để nói chuyện. _ Sao anh không kể chuyện cho em biết. _ Anh nghĩ em không biết thì tốthơn? Sao lại quen loại người như nó? _ Không, anh ấy nhắn tin làm quen với em lâu rồi, em cũng chỉtrả lời cho có lệ vậy thôi. không ngờ anh ta lại dám làm vậy, từ nay em sẽ cắt đứt hẳn với loại người như thế. _ Hì, nghe em nói thế là anh thấy vui rồi. _ Nhưng mà anh này, anh làm thế em thấy áy náy lắm, từ sau anh đừng đánh nhau nữa nha. Cứ đánh nhau nữa là em nghỉ chơi với anh đấy, hì hì, _ Uh, cũng tại lúc đó anh nóng giận quá thôi. Tai nó cứ suốt ngày nhắn tin khiêu khích, lại còn đòi cướp em của anh nữa chứ. ............. ............. _ H có chuyện gì rồi anh ạ. Anh thử hỏi nó xem? Sáng nay đến thấy 2 mắt nó sưng húp lên, hình như nó khóc. _ "Thế à, anh cũng không biết." Tôi nói dối, bởi vì tôi cũng khôngbiết phải nói thế nào với em bây giờ. _ Hôm nay em rảnh, anh đưa em đi đạp vịt đi . _ Thích đạp vịt thế cơ à? Uh thì đi. ................ ................ _ Còn mấy tháng nữa là anh chiatay trường rồi nhỉ? Đến lúc đó không biết có gặp anh nữa không. ...Nghe baby nói vậy, tôi nhớ lại có lần "kẹo mút" đã hỏi tôi câu này. Đên bây giờ tôi vẫn không dám tin kẹo mút đã không còn liên quan gì đên tôi nữa. ............... ............... "_ Trường đẹp thật, em cứ muốnở đây mãi không muốn về. _ Uh, ở trường lúc nào anh cũng vui nhất, thình thoảng anh cũngtối mịt mới bác bảo vệ lại nhắc mới chịu về. _ Nhưng mà anh sắp phải xa trường rồi, chỉ còn 6 tháng nữa thôi. Ngày chia tay em sợ em khóc mất. _ Có gì mà phải khóc, anh là anh trai em mà, sau này còn gặp nhiều, kiểu gì anh em mình cũnggặp nhau ở HN mà. _ Em biết nhưng mà nghĩ đến ngày đó vẫn thấy buồn lắm." .............. .............. _ Này, anh sao vậy sao cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ vậy? Tiếng nói của baby làm tôi như sực tỉnh. _ À, không có gì, thi xong anh đến nhà em chở em đi chơi mà, lo gì he he. _ Uh, nhưng năm sau chắc không gặp được nữa rồi. _ Không sao, tết và hè anh sẽ về. Chỉ cần em đừng thay lòng là được . .......... Em không nói gì nữa, 2 đứađều có những tâm sự riêng, và cứ để dòng thời gian trôi theo dòng nước vậy. Những lúc không gian yên tĩnh như thế này, ta mới cỏ thể thả lòng thư thái, quẳng hết đi những phiền muộn, lo âu. Hình như mùa đôngsắp qua và mùa xuân đangvề, khoảng khắc giao mùa này có lẽ là 1 trong những kỉ niệm đẹp nhất còn lại của tôi.. ............... Buổi chiều hôm đó có lẽ là sẽ là 1 buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác, ngoại trừ sự viếng thăm của 1 vài vị kháchkhông mọng đợi... Tan ca, lớp ra khá muộn, tôi và thằng Đ đang định đi mua 1 ít dụng cụ chuẩn bị cho buổi giao lưu của riêng khóa 12, do chỉ học sinh tự phụ trách và tổ chức.Ra khỏi cổng trường thì gặp 7,8 thằng đứng chực sẵn, trong đó có cả thằng mà tôi đã đánh. Tôi và thằng Đ đã có dự cảm không lành chút nào. _ "Lại đây nói chuyện vơi bọn taochút nhở" Tôi không nói gì, bước lên vài bước sau đó ngoảnh lại, nháy mắt ra hiệu với thằng Đ. Nó hiểuý ngày, quay đầu đi về lớp để gọianh em ra hỗ trợ. Còn lại 1 mình tôi và lũ côn đồ..... Chúngđưa tôi lên xe và chở lại 1 góc khuất cách trường không xa lắm để " nói chuyện" _ Mày cũng được đấy thằng ôn, mày biết mày đã động vào ai rồiđâu. Thằng to nhất có vẻ là cầmđầu nhóm này mở lời. _ Tao động vào thằng nào thì sao? _ Q, có phải thằng này hôm trước đánh mày không? _ Chính là thằng khốn đó đấy. Thằng cầm đầu ra vẻ thân thiện, vỗ vỗ lên vai tôi. _ Bọn mày muốn làm gì thì làm đi thử đừng nhiều lời. _ To gan nhỉ. Bây giờ tao nói thếnày cho nó vuông, hoặc là mày sẽ nhừ đòn hôm nay, hoặc là mày quỳ xuống xin lỗi thằng Q, bọn tao sẽ tha. Hai mắt tôi trừng lên nhìn bọn nó, bàn tay nắm chặt lại, chỉ muốn xông lên đánh cho bọn nó1 trận. Nhưng lúc này mình phải khôn ngoan, bọn nó đông, mìnhchống cự có khỏe đến đâu cũng vô ích. Giây phút đó có lẽ làgiây phút nhục nhã nhất mà tôi từng có. Tôi buộc lòng phải làm theo bọn nó, đang từ từ quỳ xuống thì. _ Bốp ! 1 cú đấm như búa bổ củathằng cầm đầu vào mũi của tôi, máu đã chảy. _ Tiếp tục là liên tiếp cú đá vào mạng sườn, tôi cảm tưởng như mình không thể thở nỗi nữa, chỉôm bụng, không kêu gào 1 tiếng, 2 răng nghiến chặt . Tưởng chừng như sẽ tiếp tục nhận được những cú đấm ân huệ của bọn nó thì bỗng

Trang1,Trang2,Trang3,Trang4
,Trang5,Trang6,Trang7,Trang8
,Trang9,Trang10,Trang11
Trang chủ

Bản quyền thuộc:
redsun.xtgem.com
Design by VƯƠNG TRUNG KIÊN